Tám gia tốc thay đổi. Bắt đầu từ chỗ ta đang đứng.
Tài liệu tham khảo dành cho người tham dự workshop. Bạn không cần phải ép mình đọc hết một lượt. Lời khuyên của tôi là: công ty đang "đau" ở đâu, hãy mở ngay chỗ đó ra đọc.
Trang này là gì?
Việc thay đổi một công ty chưa bao giờ dễ dàng như việc bật một chiếc công tắc. Nó nhọc nhằn giống như khi ta phải gồng mình đẩy một chiếc xe đang chết máy vậy. Nặng nề nhất luôn là những mét đầu tiên, và ta sẽ luôn nhận ra mình cần nhiều đôi tay góp sức hơn mình tưởng.
Một buổi workshop thường chỉ đủ thời gian để chúng ta đi qua phần khung. Trang này chính là phần còn lại: những chi tiết cụ thể, những việc cần xắn tay vào làm, những cái bẫy giăng sẵn, và cả những câu hỏi để bạn mang về tự trăn trở cùng đội ngũ của mình.
Nó được viết dành riêng cho những người chủ doanh nghiệp vừa và nhỏ tại Việt Nam. Nghĩa là viết cho những người vừa phải đau đáu làm chiến lược lại vừa phải đích thân duyệt từng đơn xin nghỉ phép; những công ty từ ba mươi tới ba trăm con người, không hề có phòng truyền thông nội bộ rình rang; nơi có một vị kế toán trưởng làm việc lâu năm với tiếng nói đầy uy lực, và sơ đồ tổ chức kiểu gì cũng có ít nhất một người họ hàng.
Cách dùng
Mỗi “gia tốc” trong bài được chia thành bốn phần: Dấu hiệu đang hỏng, Câu hỏi tự kiểm, Việc cần làm, và Bẫy thường gặp.
Hãy đọc phần dấu hiệu trước. Nếu bạn nhìn thấy bóng dáng công ty mình trong đó, hãy đọc tiếp. Nếu không thấy, hãy mạnh dạn bỏ qua để bước sang gia tốc khác.
Và xin đừng cố làm cả tám điều cùng một lúc. Không một ai có thể gồng gánh nổi, kể cả những tập đoàn sở hữu hẳn một phòng ban chuyên trách cho việc này.
Bản đồ nhanh: ta đang kẹt ở đâu
Hãy thử ngẫm lại, nếu bạn nghe thấy câu nào dưới đây vang lên nhiều nhất trong tháng qua, hãy tìm đọc gia tốc tương ứng trước tiên.
“Công ty đang ổn mà, đổi làm gì cho mệt.” Gia tốc 1. Cảm giác cấp bách chưa đủ lớn.
“Chuyện đó của sếp, sếp quyết đi rồi tụi em làm.” Gia tốc 2. Chưa có một nhóm dẫn dắt thực thụ, chỉ có một người đang cô đơn.
“Em cũng không rõ cuối cùng nó ra cái gì.” Gia tốc 3. Hình dung chưa đủ sắc nét hoặc chưa chạm tới tai người cần nghe.
“Ủa có chuyện đó hả anh, em mới nghe.” Gia tốc 4. Mạch truyền đạt đang đứt gãy ở đâu đó giữa đường.
“Em muốn làm lắm nhưng phải chờ duyệt.” Gia tốc 5. Những rào cản cồng kềnh chưa được dọn dẹp.
“Làm mấy tháng rồi có thấy gì đâu.” Gia tốc 6. Chưa có những thắng lợi ngắn hạn, hoặc có nhưng chẳng ai hay biết.
“Xong rồi mà, giờ quay lại việc chính đi.” Gia tốc 7. Ta đang định buông tay ở đúng thời khắc nguy hiểm nhất.
“Hồi đó có làm, giờ ai còn nhớ nữa.” Gia tốc 8. Sự thay đổi chưa thực sự bén rễ thành nếp văn hóa.
Mẹo nhỏ: Hãy đọc bảng này cùng nhóm quản lý của bạn. Yêu cầu mỗi người chọn ra một câu mà họ nghe thấy nhiều nhất trong tháng qua. Kết quả thường sẽ khiến ta bất ngờ, và đôi khi nó phản ánh sự thật chuẩn xác hơn là cảm nhận của riêng ta.
Ba điều dễ hiểu nhầm trước khi vào chi tiết
Tám gia tốc không phải là tám bậc thang xếp hàng nối tiếp nhau. Chúng chạy song song và vận hành liên tục. Ta không đóng gia tốc 1 lại rồi mới mở gia tốc 2. Cảm giác cấp bách phải được nuôi dưỡng suốt chặng đường, nếu không, chỉ bước sang tháng thứ tư thôi là ngọn lửa sẽ tự nguội lạnh. Cách nghĩ đúng đắn nhất: đây là tám cái van cần được điều chỉnh nhịp nhàng, chứ không phải tám nấc thang để leo từng bước.
Sự thay đổi không bao giờ lan tỏa đều đặn. Nó không tăng dần lên từng chút một như ta kỳ vọng. Thực tế, nó sẽ nằm im lìm rất lâu, để rồi bất ngờ “bật” lên một nhịp. Phần cuối của trang này sẽ giải thích kỹ hơn về chuyện “ngưỡng” thay đổi.
Người chống đối không phải là kẻ thù. Phần lớn những người đang lớn tiếng phản đối thực ra chỉ đang cố bảo vệ một điều gì đó rất có thật với họ: cái nghề họ gắn bó, những mối quan hệ họ cất công xây dựng, hay đơn giản là họ từng chứng kiến những cuộc cải tổ đổ vỡ và sợ mình lại trở thành người giơ đầu chịu báng. Thật lòng mà nói, một người phản đối công khai còn dễ chịu và an toàn hơn vạn lần một người cứ gật đầu rồi không làm gì cả.
Gia tốc 1. Làm cho người ta thấy cần đổi, ngay bây giờ
Sự cấp bách không đến từ những tiếng hò hét. Cấp bách thực sự là khi người ta tự nhận ra rằng: nếu cứ tiếp tục đứng yên, chúng ta sẽ mất mát nhiều hơn là bước tới.
Cần phân biệt rõ hai trạng thái rất dễ bị nhầm lẫn. Bận rộn không phải là cấp bách; rất nhiều công ty chạy loạn lên như giặc giã nhưng chẳng ai thấy cần phải thay đổi điều gì. Sợ hãi cũng không phải là cấp bách; sợ hãi khiến con người ta co cụm lại phòng thủ, còn sự cấp bách thôi thúc người ta chủ động bước tới.
Dấu hiệu đang hỏng Mỗi cuộc họp đều khép lại bằng những cái gật đầu đồng thuận lịch sự, nhưng sau đó... không có gì xảy ra cả. Người ta bắt đầu hỏi “Khi nào thì mình bắt đầu hả anh/chị?” thay vì chủ động hỏi “Em cần làm gì trước?”. Ta phải nhắc nhở tới ba lần cho một công việc đáng lẽ chỉ cần nói một lần. Hoặc tệ hơn, có người thẳng thừng bĩu môi: “Công ty vẫn sống khỏe, đổi chi cho mệt.”
Câu hỏi tự kiểm
Nếu ta kéo ba nhân viên ở ba bộ phận khác nhau ra hỏi vì sao công ty phải thay đổi, họ có nói ra cùng một lý do không?
Và lý do đó thực sự là của họ, hay chỉ là lời của ta mà họ học thuộc lòng?
Việc làm
Hãy đặt một con số biết nói lên bàn. Một con số thực tế có sức nặng hơn mười trang phân tích giáo điều. Doanh thu trên mét vuông của từng cửa hàng. Số ngày tồn kho theo từng nhóm hàng. Tỷ lệ khách hàng quay lại. Chi phí để xử lý xong một đơn. Hãy chọn con số mà chỉ cần nhìn vào, người trong nghề tự khắc xót xa, không cần ta tốn lời giải thích.
Cho người ta trực tiếp chạm vào vấn đề, thay vì kể lể về nó. Hãy để quản lý cấp cao ngồi trực tổng đài một buổi sáng. Cho kế toán đứng quầy một ca cuối tuần. Cho người phụ trách mua hàng đi theo xe giao hàng một ngày ròng rã. Những thứ người ta tự mắt thấy tai nghe sẽ găm vào đầu họ, ta chẳng cần thuyết phục lại.
Mang khách hàng vào phòng họp. Mở đoạn ghi âm ba cuộc gọi phàn nàn chát chúa nhất, để mọi người cùng nghe và không bình luận gì thêm. Hoặc mời một khách hàng cũ đã bỏ đi tới để giãi bày. Một câu nói thẳng thừng từ người ngoài có sức nặng bằng ta rát cổ bỏng họng cả tháng trời.
Nói về cái sẽ mất trước khi vẽ ra cái sẽ được. Con người hành động vì sợ mất mát nhanh hơn nhiều so với khao khát được thêm. Đây đơn thuần là tâm lý học, không phải vấn đề đạo đức. Nhưng tuyệt đối phải nói sự thật, không được thổi phồng dọa dẫm. Nếu tháng sau người ta phát hiện ta bịa chuyện, mọi lời nói sau này đều vứt đi.
So sánh với một cái tên cụ thể. Gọi tên một đối thủ trực tiếp, hoặc một công ty cùng ngành ở tỉnh khác. Câu nói “Người ta làm được, mình cũng làm được” luôn có sức bật tốt hơn lời sáo rỗng “Thị trường đang thay đổi”.
Chỉ đích danh chỗ hỏng của hệ thống cũ. Đừng dùng từ chung chung như “quy trình chưa tối ưu”. Hãy nói rõ: “Một đơn hàng của chúng ta đang phải cõng trên lưng bảy chữ ký, trong đó có tới bốn chữ ký suốt hai năm qua chưa từng từ chối bất kỳ tờ trình nào.”
Dành ra một khoảng lặng để người ta tiêu hóa. Sau khi trình bày xong, hãy im lặng và hỏi: “Anh chị thấy sao?” Rồi chờ đợi. Hãy kiên nhẫn chờ đủ lâu tới mức không khí trở nên hơi bức bối. Lời nói đầu tiên phá vỡ sự im lặng đó thường là lời chân thật nhất của ngày hôm ấy.
Bẫy thường gặp
Ta đinh ninh nói một lần là xong. Sự cấp bách rò rỉ rất nhanh, nó cần được “bơm” lại mỗi tháng.
Ta tạo sự cấp bách bằng cách dọa dẫm. Áp lực đó chỉ hiệu quả được vài tuần; sau đó người giỏi nhất sẽ đi tìm bến đỗ mới, còn người ở lại thì làm việc kiểu đối phó.
Ta nhầm lẫn cái gật đầu của tám người trong phòng họp với sự đồng thuận của cả công ty. Tám người hiểu chuyện không có nghĩa là hai trăm con người ngoài kia đã thấu tỏ.
Gia tốc 2. Gom một nhóm dẫn dắt tử tế
Một người chủ đơn độc không thể xoay chuyển cả một công ty. Bạn cần một nhóm nhỏ: đủ uy tín, đủ góc nhìn từ các khâu, và quan trọng nhất là những người sẵn sàng xắn tay áo lên làm chứ không chỉ thích ngồi họp.
Nhóm này không phải là Ban giám đốc. Trùng lặp một vài nhân sự thì được, nhưng bê nguyên xi Ban giám đốc sang thì hỏng. Vì Ban giám đốc là cỗ máy giữ cho “hôm nay” chạy ổn thỏa, còn nhóm này gánh vác tương lai của “ngày mai”. Hai nhiệm vụ này luôn cạnh tranh thời gian của nhau.
Dấu hiệu đang hỏng Mọi quyết định cuối cùng vẫn phải chờ ta gật đầu. Họp xong, ai về bàn nấy, công việc không ai đẩy đi tiếp. Có một bộ phận xương sống bị bỏ quên không ai đại diện (thường là kho bãi, kỹ thuật, hoặc lực lượng tuyến đầu). Trong nhóm toàn những gương mặt hòa hoãn, chưa từng có ai dám phản biện lại ý ta.
Câu hỏi tự kiểm
Trong nhóm này, có ai mà tiếng nói của họ được anh em tin tưởng hơn cả lời của sếp không? Nếu chưa có, nhóm của bạn đang thiếu đi người quan trọng nhất.
Nếu ta tắt máy đi công tác một tháng, guồng quay này có tự chạy tiếp không?
Việc làm
Chọn người được lắng nghe, đừng chỉ nhìn vào chức vụ. Ở công ty nào cũng có những “thủ lĩnh tinh thần” – người mà cứ đến giờ ăn trưa là mọi người xúm lại hỏi ý kiến. Một người thợ cả trầm tính. Một chị cửa hàng trưởng ít nói nhưng nói câu nào trúng câu đó. Hãy tìm ra họ và mời họ vào nhóm. Chức vụ chỉ cấp quyền ra lệnh, uy tín mới tạo ra quyền thuyết phục; và cỗ máy thay đổi chạy bằng nhiên liệu thứ hai.
Gom đủ mặt các khâu trọng yếu, kể cả khâu có khả năng cản địa. Người hay phản đối, nếu được ngồi trong nhóm, họ sẽ góp ý. Nếu bị gạt ra rìa, họ sẽ tạo ra tin đồn. Hãy dũng cảm chọn những người phản đối có lý lẽ sắc bén, chỉ né những người phản đối vì cảm tính.
Cân bằng bốn năng lực cốt lõi. Nhóm cần có: (1) Người am hiểu vận hành thực tế (biết rõ công việc chạy thế nào khi sếp không nhìn thấy), (2) Người có uy tín với đám đông, (3) Người nhạy bén với những con số, và (4) Người có độ lỳ – dám đẩy việc và không sợ mất lòng. Một người có thể đóng hai vai, nhưng khuyết đi vai nào, bánh xe sẽ đi chệch hướng.
Thỏa thuận cách “cãi nhau” trước khi có chuyện để cãi. Hãy ngồi lại với nhau một buổi và thống nhất vài nguyên tắc mộc mạc: Trong phòng họp thì nói thẳng, ra khỏi phòng thì chung một tiếng nói; ai vắng mặt thì phải tuân theo quyết định của số đông. Nghe có vẻ trẻ con, nhưng luật chơi này sẽ cứu bạn vô số bàn thua trông thấy về sau.
Giữ nhịp họp ngắn và đều đặn. Bốn mươi lăm phút mỗi tuần, đúng giờ đó, đúng chỗ đó. Nhịp điệu đều đặn quan trọng hơn độ dài lê thê. Một cuộc họp cãi nhau ba tiếng mỗi tháng không bao giờ hiệu quả bằng bốn nhịp chạm mặt ngắn gọn mỗi tuần.
Giao việc phải có tên và có hạn chót. Không gắn tên người thì chẳng ai làm cả. Ghi chép lại, gửi email xác nhận sau họp, và luôn mở đầu buổi tiếp theo bằng việc rà soát lại tiến độ cũ. Nhàm chán, nhưng lại vô cùng hiệu quả.
Cho nhóm một trải nghiệm thực tế để gắn kết. Một chuyến đi khảo sát thị trường cùng nhau. Một buổi cùng đứng quầy phục vụ khách. Đội ngũ gắn kết qua việc cùng đổ mồ hôi, chứ không phải qua những bàn tiệc tụ tập.
Bảo vệ thời gian cho họ. Nếu bạn nhét thêm cho họ việc mới mà không rút bớt việc cũ, theo bản năng, họ sẽ ưu tiên việc cũ – vì đó là thứ bị dí KPI mỗi ngày. Hãy rành mạch: trong ba tháng tới, họ được quyền gác lại công việc cụ thể nào.
Bẫy thường gặp
Nhóm toàn những cánh tay mặt ruột thịt. Rất thoải mái, nhưng lại bị mù góc nhìn từ phân nửa công ty.
Nhóm quá đông đúc. Vượt quá mười người, trách nhiệm bắt đầu loãng ra, ai cũng nghĩ đó là việc của người khác. Năm tới tám thành viên là con số đẹp nhất.
Sếp vẫn ôm đồm quyết định tất cả. Nhóm dần biến thành ban thư ký cao cấp, chỉ ngồi họp để ghi chép lời sếp dạy, và sau vài tháng, họ sẽ ngừng tư duy.
Chọn người vì họ “đang rảnh” thay vì chọn người đúng năng lực. Nên nhớ, một người rảnh rỗi thường rảnh vì một lý do nào đó.
Gia tốc 3. Dựng hình dung và đường đi
Người ta không bao giờ đi theo một bản kế hoạch khô khan. Người ta chỉ dấn bước theo một “hình dung” đủ sống động, để họ có thể nhắm mắt lại và tưởng tượng ra ngày làm việc ngày mai của chính mình sẽ ra sao.
Hình dung trả lời câu hỏi “Sau này có gì khác?”. Đường đi trả lời câu hỏi “Làm sao để tới đó?”. Thiếu hình dung, kế hoạch chỉ là một danh sách việc vặt chắp vá. Thiếu đường đi, hình dung trượt dài thành những khẩu hiệu sáo rỗng.
Dấu hiệu đang hỏng Ta phải dông dài mãi mới giải thích xong. Mỗi thành viên trong nhóm lại mô tả đích đến theo một kiểu khác nhau. Kế hoạch vạch ra xa xôi tận mười tám tháng nhưng lại mù mờ về mục tiêu của tháng sau. Thậm chí, có hai dự án trong nhà đang giẫm chân lên nhau mà không ai hay biết.
Câu hỏi tự kiểm
Ta có thể mô tả chân thực một ngày làm việc của nhân viên tuyến đầu sau khi thay đổi thành công không? Cụ thể đến mức họ nghe xong phải gật gù: “À, làm vậy thì tụi em đỡ cực.”
Nếu tình cờ gặp nhau ngoài hành lang, ta có thể tóm tắt hình dung này trong vòng đúng ba mươi giây không?
Việc làm
Viết hình dung bằng những bối cảnh, đừng dùng chỉ tiêu. “Sáng mở máy lên là thấy ngay hàng nào cần nhập, không phải gọi ba cuộc điện thoại đi hỏi nữa” – câu này dễ thẩm thấu hơn nhiều so với “Tối ưu hóa năng lực quản trị tồn kho”. Hãy tạo ra những khung cảnh có con người, có thời gian, có những thao tác cụ thể.
Chuẩn bị hai phiên bản: một cho quản lý, một cho tuyến đầu. Cùng một đích đến nhưng cần hai cách kể chuyện. Quản lý cần nhìn thấy con số và trách nhiệm chéo. Tuyến đầu chỉ cần biết công việc hàng ngày của họ sẽ nhẹ gánh đi ở khâu nào.
Chặt nhỏ con đường thành từng cột mốc theo quý. Khúc đường mười tám tháng không có điểm dừng chân chỉ là bức tranh vẽ ra để treo tường. Mỗi quý phải đạt được một kết quả hữu hình, đủ rõ ràng để người ngoài nhóm cũng phải gật đầu công nhận, chứ không phải kiểu mốc chung chung “Hoàn thành giai đoạn khảo sát”.
Rà soát xem sự thay đổi này có đang đá nhau với ‘nồi cơm’ hiện tại không. Nếu có, bạn phải chọn: sửa cách kiếm tiền hoặc điều chỉnh lại sự thay đổi. Đừng để hai thế lực này âm thầm đánh nhau sau lưng. Ví dụ kinh điển: Ta muốn nhân viên dành thời gian tư vấn thật kỹ cho khách, nhưng chính sách lương vẫn đang trả theo số lượng chốt đơn.
Đưa bản nháp cho người trực tiếp làm đọc trước. Không phải để lấy lòng, mà để họ chỉ điểm những chỗ phi thực tế. Người trực tiếp đứng quầy biết những ngóc ngách mà sếp không bao giờ biết; bấy lâu nay họ im lặng chỉ vì không ai cất lời hỏi.
Đặt một cái tên cho chiến dịch này. Một cái tên thật gọn gàng, gần gũi để anh em gọi nhau ngoài quán nước mà không thấy ngượng miệng. Có tên, dự án mới có linh hồn. Không có tên, nó mãi mãi chỉ là “cái dự án củ chuối đó”.
Thống nhất hệ ngôn ngữ chung. Nếu năm con người hiểu hai chữ “chuẩn hóa” theo năm nghĩa khác nhau, thời lượng mọi cuộc họp sẽ bị nhân đôi. Hãy chốt lại định nghĩa của ba đến năm từ khóa quan trọng nhất, viết to ra và dán lên tường.
Khởi động đào tạo sớm hơn bạn nghĩ. Sự bất an lớn nhất thường nằm ở khoảng lưng chừng: người ta biết sắp có biến, nhưng chưa biết mình có đủ năng lực để sống sót không. Hãy cho họ chạm tay vào cách làm mới càng sớm càng tốt, dù chỉ là những bản thử nghiệm lóng ngóng.
Bẫy thường gặp
Viết ra một tầm nhìn thật kêu chỉ để trang trí vào tài liệu, thay vì để người ta thực sự có thể hình dung.
Kế hoạch chi ly từng dấu phẩy cho tận tháng thứ mười hai, nhưng lại mù mờ ngay tuần tới. Lý ra phải làm ngược lại.
Không đối chiếu tính khả thi với người thực thi; đến lúc bấm nút chạy mới ngớ ra là phần mềm không hỗ trợ chức năng đó.
Gia tốc 4. Truyền đạt để người ta hiểu và tin
Một chiếc email thông báo gửi đi không phải là truyền đạt. Đó chỉ là thủ tục hành chính.
Giáo sư John Kotter từng có một quan sát rất đau đớn: Phần lớn các công ty truyền thông về sự thay đổi ít hơn rất nhiều so với định mức cần thiết. Không phải thiếu hụt một chút, mà là thiếu hụt hàng chục lần.
Dấu hiệu đang hỏng Ta luôn nghe thấy những lời đồn thổi trước khi nhận được câu hỏi trực tiếp. Một nhân vật chủ chốt ngơ ngác nói “Em mới biết chuyện này”. Nhân viên vẫn hỏi lại những vấn đề sếp đã chốt hạ từ cuộc họp toàn công ty tháng trước. Và đáng sợ nhất: nhóm chat nội bộ bỗng nhiên im ắng một cách bất thường.
Câu hỏi tự kiểm
Người ở vị trí thấp nhất trong sơ đồ tổ chức đã nghe về câu chuyện này bao nhiêu lần, và nghe từ miệng của ai?
Ta đã phải hứng chịu một câu hỏi “xách mé” hay hóc búa nào chưa? Nếu chưa, đừng vội mừng, điều đó không có nghĩa là họ không có thắc mắc.
Việc làm
Nói nhiều lần, lặp đi lặp lại bằng nhiều kênh. Từ cuộc họp giao ban, nhóm chat, bảng tin, cho đến những câu chuyện phím lúc ăn trưa hay khi tạt ngang xưởng. Mỗi người có một “tần số” tiếp nhận khác nhau. Bạn phải nhắc lại thông điệp đến mức chính mình cũng thấy ngán ngẩm, vì thời khắc bạn chán nản lặp lại, lại chính là lúc nhân viên bắt đầu ghi nhớ.
Mượn lời những người đã từng phản đối. Đừng để sếp mãi độc thoại. Một anh cửa hàng trưởng từng gay gắt phản đối, nay tự nguyện đứng lên chia sẻ, sẽ có sức nặng hơn ba bài diễn văn của Tổng giám đốc. Điều này đặc biệt hiệu ứng mạnh nếu người đó có tiếng nói với những nhóm đang còn chần chừ.
Khơi gợi những câu hỏi hóc búa và giải đáp sòng phẳng. Một câu hỏi bị lờ đi không có nghĩa là nó biến mất, nó chỉ bị dời xuống bàn tán ở bãi giữ xe. Giai đoạn đầu, hãy đặt một thùng thư ẩn danh; sau đó, hãy thẳng thắn cầm từng mảnh giấy lên trả lời trước mặt toàn công ty.
Dũng cảm thừa nhận những điều chưa biết. “Chỗ này ban dự án cũng chưa lường hết, chúng tôi hẹn tháng sau sẽ có đáp án” – câu nói này đáng tin cậy hơn vạn lần sự im lặng lấp liếm hay cố nặn ra một lời hứa suông. Người ta có thể chịu đựng được sự dở dang, nhưng họ không tha thứ cho cảm giác bị lừa dối.
Đi thẳng vào nỗi bất an thực sự. Thực chất, câu hỏi lớn nhất nhảy múa trong đầu nhân viên là: Việc của tôi có bị mất không? Tôi có phải cắp sách học lại từ đầu không? Quyền lợi của ai sẽ bị thu hẹp? Nếu bạn cứ đi đường vòng, mọi thông điệp cao cả khác đều bị dội lại bởi bức tường lo âu đó.
Gắn sự thay đổi với quyền lợi thiết thân của người nghe. Không phải là “vì tương lai công ty”, mà là vì lợi ích của chính họ: Đỡ phải nhập liệu tay. Ít bị khách hàng mắng mỏ. Cuối tháng đỡ phải lóp ngóp ở lại làm thêm giờ. Nếu tìm mỏi mắt mà không thấy được một lợi ích nào cho họ, bạn nên nghiêm túc xem lại cả dự án này.
Dọn sẵn một không gian an toàn để người ta xả nỗi sợ. Trong những cuộc họp nhóm nhỏ, hãy chân thành hỏi: “Chuyện này làm anh chị cảm thấy lấn cấn nhất ở điểm nào?” Lắng nghe, ghi nhận và tuyệt đối không phản bác hay dạy dỗ ngay lúc đó.
Hành động phải khớp từng mi-li-mét với lời nói. Nếu bạn rêu rao về sự “minh bạch” nhưng thỉnh thoảng vẫn đi cửa sau để duyệt ngoại lệ, người ta sẽ chỉ tin vào những gì bạn làm. Mười chiến dịch truyền thông cũng không cứu vãn nổi một hành động trái nghịch.
Bẫy thường gặp
Truyền đạt bằng những văn bản dài ngoằng, nhiều chữ. Sự thật là không ai thèm đọc hết, kể cả người vừa đặt bút ký ban hành.
Chỉ hồ hởi thông báo khi có tin vui. Giấu giếm và im lặng khi gặp trục trặc là con đường ngắn nhất để tự hủy hoại niềm tin.
Chỉ dội thông tin từ trên xuống mà bít mất đường phản hồi từ dưới lên. Đó là phát thanh, không phải truyền đạt.
Gia tốc 5. Trao quyền để người ta làm được
Rất nhiều cuộc cách mạng đã chết yểu tại khúc cua này. Không phải vì đội ngũ chống đối, mà vì họ hừng hực khí thế muốn làm nhưng lại bị kẹt chân.
Trao quyền không phải là đứng trên bục hô hào: “Các bạn hãy chủ động lên!”. Trao quyền thực chất là đi dọn dẹp những chướng ngại vật đang chắn ngang đường – mà trớ trêu thay, phần lớn số rào cản đó lại do chính chúng ta tạo ra từ nhiều năm trước.
Dấu hiệu đang hỏng Những cá nhân từng nhiệt huyết nhất bắt đầu chùng xuống. Việc cỏn con cũng phải dâng sớ chờ duyệt. Tồn tại những quy định lỗi thời ai cũng thấy chướng mắt nhưng không ai dám gỡ. Và đáng sợ nhất: có một cá nhân ở vị trí hiểm yếu đang dùng sự im lặng để ngầm chặn đứng mọi luồng thay đổi.
Câu hỏi tự kiểm
Giả sử sáng mai, nhân viên hăng hái nhất của ta muốn làm theo quy trình mới, họ sẽ bị va vấp ở chốt chặn nào đầu tiên?
Trong ba tháng vừa qua, ta đã can đảm gạch bỏ được bao nhiêu quy định cũ nát? Nếu câu trả lời là số không, thì nãy giờ ta chỉ đang vuốt ve động viên, chứ chưa hề trao quyền.
Việc làm
Hãy chân thành hỏi thẳng và công khai dọn đường. Đặt câu hỏi: “Anh chị đang bị vướng ở đâu?” Ghi chép lại tất cả, chọn ra ba cục đá nhỏ nhất để dọn ngay trong tuần, dọn xong thì thông báo rình rang cho cả nhà cùng biết. Lần thứ hai bạn hỏi, chắc chắn họ sẽ trút bầu tâm sự nhiều hơn.
Trao quyền quyết định trong một hạn mức rạch ròi. Dưới ngưỡng này: tự xử lý; vượt ngưỡng: báo cáo. Ranh giới có rõ ràng, người ta mới dũng cảm sải bước. Ranh giới tù mù, ai cũng sẽ chọn cách an toàn nhất là đẩy ngược vấn đề lên cho sếp quyết.
Nắn lại chiếc thước đo đang bị cong. Nếu quy trình mới bắt làm A, nhưng hệ thống tính lương cũ vẫn trừ tiền những ai làm A, thì mọi lời hiệu triệu của ta chỉ là trò hề. Đây là bức tường thành kiên cố nhất nhưng lại hay bị bỏ lỡ nhất, vì nó lẩn khuất trong bảng lương chứ không nằm rành rành trên mặt giấy quy trình.
Giải quyết triệt để những “nút thắt cổ chai” ở cấp quản lý. Một trưởng bộ phận mang tư tưởng bảo thủ có thể đóng băng sinh khí của cả một phòng ban. Hãy mời họ vào phòng kín, lắng nghe tâm tư, và đưa ra quyết định: Hoặc thuyết phục được họ, hoặc điều chuyển vị trí, hoặc phải chia tay. Sự chần chừ của bạn ở khâu này có giá rất đắt, bởi cả công ty đang nín thở xem sếp sẽ hành xử ra sao.
Cho phép thử nghiệm trước khi ốp thành luật. Hãy làm nháp ở một cửa hàng, trên một dây chuyền, trong vòng một tháng. Những người tiên phong tự nguyện ấy sẽ chính là những đại sứ truyền thông chân thực nhất của bạn sau này.
Trả lại thời gian cho họ. Muốn nhét thêm việc mới, phải biết xả bớt việc cũ. Nếu không thể cắt bỏ, thì chí ít phải rành mạch chỉ ra khâu nào được phép làm chậm lại, châm chước đi trong khoảng thời gian quá độ này.
Trao công cụ và trang bị kỹ năng, đừng chỉ thả xuống một đống trách nhiệm. Quăng cho họ cái quyền mà không dạy họ cách làm, chẳng khác nào đẩy người ta ra chiến trường tay không rồi trách họ hèn nhát.
Nuôi dưỡng văn hóa “ngang hàng dạy nhau”. Một anh quản lý cửa hàng hướng dẫn cho một anh quản lý khác sẽ hiệu quả thẩm thấu gấp vạn lần sếp đứng trên bục giảng cho cả hai. Tạo ra sân chơi cho họ tự giao lưu, và tốt nhất, sếp đừng lảng vảng ở đó.
Bẫy thường gặp
Miệng thì hô hào “hãy tự chủ”, nhưng nhân viên vừa lỡ sai một nhịp là sếp mắng mỏ ngay trước mặt bá quan văn võ. Chỉ cần hai lần như vậy, tinh thần tự chủ sẽ bốc hơi sạch sẽ.
Ta chỉ chọn những viên sỏi nhỏ để dọn, nhưng lại khéo léo đi đường vòng né những tảng đá tảng. Người tinh ý sẽ nhìn thấu ngay, và họ cay đắng nhận ra: “À, trò này lại làm cho vui thôi.”
Ta bơm động lực cho cá nhân nhưng lại làm ngơ hệ thống rệu rã. Người nhân viên cắn răng cố gắng được vài tháng rồi cũng gục ngã vì kiệt sức.
Gia tốc 6. Có thắng lợi ngắn hạn, và cho mọi người thấy
Niềm tin vững chắc không được xây bằng những lời thề non hẹn biển. Nó được đúc kết từ những kết quả thực tế, dẫu là nhỏ nhất.
Thắng lợi ngắn hạn không phải là phần thưởng để vỗ về nhóm dự án. Nó là tờ giấy chứng nhận thép gửi tới những người đang đứng khoanh tay quan sát. Nó là liều thuốc tăng lực cho những người ủng hộ đang mệt mỏi, và là mũi tên khóa chặt miệng những người vốn dĩ thích buông lời gièm pha.
Dấu hiệu đang hỏng Đã nửa năm trôi qua mà ngân hàng thành tích vẫn trống rỗng. Mọi người bắt đầu sốt ruột hỏi “Bao giờ thì dự án này chốt sổ?”. Trong những cuộc họp của nhóm dẫn dắt, ghế trống bắt đầu xuất hiện nhiều hơn.
Câu hỏi tự kiểm
Nhìn vào sáu mươi ngày sắp tới, có mục tiêu nào ta nắm chắc phần thắng mười mươi và ai cũng có thể tự mắt thấy không?
Cái thắng lợi gần nhất ấy, mấy em tuyến đầu có tỏ tường không, hay chỉ mâm trên của ban quản lý mới hay biết?
Việc làm
Chọn một “trận đánh” nhỏ gọn, nắm chắc phần thắng, dứt điểm trong ba mươi ngày. Không cần một cú nổ kinh thiên động địa, chỉ cần nó hữu hình và an toàn. Một trận thua đau bẽ bàng ở giai đoạn đầu có sức tàn phá khủng khiếp hơn rất nhiều so với giá trị của một thắng lợi vĩ đại nhưng quá trễ.
Chủ động cài cắm thắng lợi vào bản kế hoạch. Đừng ngồi chờ sung rụng. Hãy tự chất vấn: Ba tháng tới, cái gì có thể thu hoạch được ngay để mang ra làm truyền thông? Rồi dồn mọi hỏa lực để biến nó thành hiện thực.
Công bố bằng sự đối lập của những con số. “Thời gian xử lý giảm mạnh từ bốn mươi phút xuống còn đúng mười hai phút” – nghe uy lực hơn hẳn những cụm từ mĩ miều như “Cải thiện năng suất đáng kể”. Nếu trước đây chưa từng đo đạc, thì đo ngay hôm nay đi, trước khi bắt tay làm việc tiếp theo.
Tôn vinh đúng người đổ mồ hôi, không tung hô người ký giấy. Đôi mắt của nhân viên soi xét điều này rất tinh tường. Một lần bạn trao nhầm vòng nguyệt quế có thể quét sạch công lao gây dựng cả một quý.
Vỗ tay cho cả những người dám dấn thân, dù kết quả chưa bung nở. Nếu môi trường chỉ vinh danh kẻ thắng, sẽ không còn một ai dám giơ tay nhận việc khó ở những vòng sau.
Kể lại mọi thứ như một câu chuyện, đừng đọc báo cáo. Đưa vào đó những cái tên có thật, những pha thót tim, những khoảnh khắc suýt đổ bể. Con người ghi nhớ và truyền miệng những câu chuyện hấp dẫn, chứ không ai đi kể cho nhau nghe một cái biểu đồ.
Mổ xẻ bài học công khai, cả mật ngọt lẫn trái đắng. Cái gì hay, đóng gói nhân rộng ra các phòng ban khác. Cái gì dở, thẳng thắn nhận lỗi từ sớm. Công ty nào chẳng có những góc khuất dự án thất bại, vấn đề chỉ là Ban giám đốc có đủ dũng khí để gọi tên nó ra hay không.
Bẫy thường gặp
Vội vã thổi phồng một chiến thắng mỏng manh. Những người trực tiếp nhúng tay vào việc thừa hiểu sự thật, và từ đó họ sẽ nghi ngờ mọi con số công ty đưa ra.
Tổ chức ăn mừng kín cống cao tường trong nhóm dự án. Thành tích không được lan tỏa thì nó chẳng tạo ra được giá trị đòn bẩy nào.
Cố nặn ra một chiến thắng bằng cách bóp méo, chọn những việc dễ dãi và vô bổ. Anh em nhận ra ngay trò hề này và nó chỉ mang lại tác dụng ngược.
Gia tốc 7. Không buông tay sau trận thắng đầu
Thời khắc tử thần không nằm ở đoạn đường chông gai nhất. Nó rình rập ở ngay giây phút bạn vừa thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi nếm mùi chiến thắng đầu tiên, hai diễn biến tâm lý sẽ ập tới cùng lúc. Nhóm ủng hộ hân hoan xin nghỉ xả hơi một chút. Nhóm bảo thủ chép miệng: “Ừ, làm được vậy là tốt rồi, dừng lại thôi.” Nếu bạn cả nể chiều lòng cả hai, dòng chảy thay đổi sẽ đông cứng lại, và rồi từ từ trôi tuột về vạch xuất phát chỉ trong sáu tháng.
Dấu hiệu đang hỏng Những tiếng thở phào “Xong rồi!” xuất hiện. Nhịp độ những cuộc họp thưa thớt dần. Không có hạng mục mới nào được khai mở. Tệ nhất là ở những góc khuất không ai ngó ngàng, người ta lại âm thầm quay về dùng lại quy trình cũ.
Câu hỏi tự kiểm
Từ thời điểm cắt băng khánh thành trận thắng gần nhất đến giờ, ta đã khởi động thêm được dự án con nào chưa?
Đảo mắt nhìn quanh, ai đang là người cày ải nhiều nhất trong nhóm? Sức chịu đựng của họ còn vắt được bao lâu?
Việc làm
Thắng một trận, tận dụng đà để mở luôn hai mặt trận mới. Khi sĩ khí đang lên, sức ỳ của tổ chức ở mức thấp nhất – nhưng cánh cửa cơ hội này sẽ đóng lại rất nhanh.
Duy trì thói quen mỗi tháng hỏi lại: “Rào cản mới mọc lên là gì?”. Cây cỏ dại nhổ xong lại mọc. Nhổ rào cản phải trở thành một thói quen vệ sinh doanh nghiệp hàng tháng, chứ không phải phong trào nhất thời.
Bắt đầu chạm dao kéo vào những tầng sâu hơn. Những bước đi đầu tiên thường chỉ là thay áo ngoài: sửa biểu mẫu, chỉnh quy trình, cập nhật phần mềm. Tầng bên dưới mới là khúc xương khó gặm: cấu trúc phân quyền, thước đo KPI, đập đi xây lại phòng ban. Chính việc sắp xếp lại cái lõi này mới quyết định công sức bấy lâu có bền chặt hay không.
Bứng mô hình thành công đi trồng ở những mảnh đất khác. Nếu quy trình mới chạy trơn tru ở cửa hàng số 1, hãy nhân bản nó ra thêm ba chi nhánh, và lấy chính nhân viên ở cửa hàng 1 đi làm người “truyền giáo”.
Thay máu cho nhóm dẫn dắt. Kéo thêm vào nhóm những cá nhân từng hoài nghi nhưng nay đã bị thuyết phục. Nhóm rất cần dòng máu mới, và những người “chuyển hóa” này luôn mang theo sức ảnh hưởng đáng gờm ở các tầng dưới.
Chủ động thiết kế những điểm dừng chân để hồi sức. Những nhân sự đang cạn kiệt năng lượng sẽ không bao giờ phản kháng. Họ chỉ lẳng lặng hạ tiêu chuẩn xuống làm cho xong chuyện, và khi bạn nhận ra thì hệ thống đã mục ruỗng.
Đề cao cảnh giác với hai chữ “Xong rồi”. Bất cứ khi nào cụm từ này lọt vào tai, hãy coi đó là hồi chuông báo động đỏ. Dập tắt sự chủ quan đó ngay tại chỗ bằng cách chỉ tay về phía một cột mốc tiếp theo.
Bẫy thường gặp
Chính người cầm trài là người chán nản buông tay trước. Sếp thường bị chán dự án nhanh hơn lính, đơn giản vì sếp đã ấp ủ và “sống” với ý tưởng này lâu hơn họ nhiều tháng trời.
Sếp nhảy sang một ý tưởng sáng tạo mới toanh trong khi móng nhà của cái cũ chưa kịp khô. Tổ chức sẽ lại học được một bài học cay đắng: “Sếp lại nổi hứng rồi, cứ ậm ừ chờ vài tháng là ổng lại quên ngay.”
Thúc ép tiến độ đến mức bóp nghẹt nhịp thở của nhân viên. Không buông tay không đồng nghĩa với việc không cho anh em được ngơi nghỉ.
Gia tốc 8. Neo vào nếp làm việc
Cuộc thay đổi chỉ thực sự viên mãn khi một nhân viên chân ướt chân ráo bước vào công ty, họ tự động làm theo cách mới mà hoàn toàn không biết rằng trong quá khứ từng tồn tại một cách làm khác.
Văn hóa là trái ngọt gặt hái sau cùng, không phải thứ trồng xuống đầu tiên. Đừng hô khẩu hiệu đòi văn hóa mới. Hãy kiên trì làm theo cách mới đủ lâu, thụ hưởng những kết quả rực rỡ, tự khắc nền văn hóa mới sẽ đâm chồi nảy lộc theo sau.
Dấu hiệu đang hỏng Ma mới vào vẫn được các tiền bối rỉ tai dạy mẹo làm theo cách cũ. Mở máy chủ lên vẫn thấy ngổn ngang phom mẫu cũ rích. Một key-person xin nghỉ việc, mang theo luôn quy trình làm việc mới đi mất. Xong kỳ nghỉ Tết dài ngày, mọi thói quen lại trôi dạt về chốn cũ.
Câu hỏi tự kiểm
Một nhân sự nhận việc vào sáng thứ Hai tuần sau, thông qua xấp tài liệu hội nhập và những biểu mẫu hiện hành, họ sẽ tiếp thu cách làm nào?
Nếu trưởng ban dự án ngày mai nộp đơn từ chức, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo?
Việc làm
Cài cắm quy trình mới thẳng vào khâu tuyển dụng và hội nhập. Đây là cái mỏ neo vững chãi nhất, nhưng lại mờ nhạt nhất trong trí nhớ của sếp. Phải xé nháp bộ tài liệu onboarding cũ, thay câu hỏi phỏng vấn, chỉnh đốn lại lịch trình của tuần làm việc đầu tiên.
Gột rửa sạch sẽ quy trình, biểu mẫu và phần mềm. Xóa sổ tận gốc các phiên bản cũ, tuyệt đối không để chế độ chạy song song. Chỉ cần cái cũ còn thoi thóp trên hệ thống, nó sẽ tự động sống dậy mà chẳng cần ai hô hấp nhân tạo.
Thay đổi hệ tiêu chí thưởng. Văn hóa doanh nghiệp không bấu víu vào những tấm băng rôn treo rợp hành lang; nó nằm chình ình trong bảng lương và phiếu đánh giá năng lực. Nếu năng lực của bạn chỉ đủ sức can thiệp vào một điểm duy nhất ở gia tốc 8, hãy sửa ngay điểm này.
Thay đổi tiêu chuẩn thăng bạt. Quyết định cất nhắc ai lên làm sếp chính là tờ rơi tuyên truyền hùng hồn nhất về những giá trị mà công ty thực sự tôn sùng. Nó đè bẹp mọi bài diễn văn truyền cảm hứng.
Đo đạc tàn nhẫn và công bố không mệt mỏi. Có một con số để bám theo hàng tháng, và phơi bày nó ra ánh sáng. Cái gì được mắt người dõi theo, cái đó mới được gìn giữ.
Lắng nghe âm thanh của những cuộc trò chuyện. Nếu vốn từ vựng mới đã len lỏi vào những bữa cơm trưa và chễm chệ trong nhóm chat Zalo, xin chúc mừng, bạn đã neo thành công. Nếu nó chỉ được thốt ra một cách trang trọng trong phòng họp lúc có mặt bạn, thì hãy làm lại.
Gìn giữ gốc gác câu chuyện vì sao ta phải lột xác. Vài năm sau, lứa nhân viên mới sẽ không tường tận ngọn nguồn. Hãy thường xuyên kể lại cái ngày xưa khốn khó ấy, để phương thức vận hành hiện tại trở nên có ý nghĩa, chứ không bị thoái hóa thành một thủ tục giáo điều vô hồn.
Chuẩn bị kịch bản trao gậy. Phải viết mọi thứ ra giấy, đừng khóa nó trong đầu của một thiên tài nào đó. Đây chính là vũng lầy mà các doanh nghiệp gia đình thường xuyên lún sâu nhất.
Bẫy thường gặp
Linh đình tuyên bố văn hóa mới bằng một buổi tiệc cắt băng khánh thành và một chiếc bảng mica óng ánh. Bảng mica có thể chịu được nắng mưa chục năm, nhưng thói quen làm việc thì chẳng hề suy suyển.
Chỉ biết dùng dây xích quy định để ép buộc, thay vì dùng quyền lợi để mời gọi. Người ta sẽ chỉ ngoan ngoãn khi có ánh mắt dò xét của sếp.
Chủ quan coi gia tốc 8 là khâu chốt hạ “làm một lần rồi thôi”. Sự thật cay đắng là, bạn phải chăm bẵm gieo hạt cho nó ngay từ những tháng ngày chập chững đầu tiên.
Bốn cặp cần giữ thăng bằng
Giáo sư Kotter đặc biệt nhấn mạnh: Một cuộc lột xác chỉ bền vững khi tổ chức duy trì được điểm cân bằng mong manh giữa bốn lằn ranh này, chứ không cực đoan nghiêng hẳn về một phía.
Khối óc và Trái tim. Những bảng biểu số liệu khô khan giúp người ta hiểu, nhưng những câu chuyện rung cảm mới thôi thúc đôi chân họ bước đi. Một bản trình bày ngập tràn biểu đồ thì rất đúng đắn, nhưng chẳng ai buồn nhúc nhích. Ngược lại, nếu chỉ có những bài diễn thuyết bốc lửa dạt dào cảm xúc, khí thế sẽ xẹp lép chỉ sau vài tuần.
Quản trị và Dẫn dắt. Quản trị là bảo mẫu chăm lo cho hiện tại: bám sát kế hoạch, canh chừng ngân sách, siết chặt kiểm soát. Dẫn dắt là người thắp đuốc soi đường tương lai: vẽ ra đích đến, kêu gọi đội hình, thổi bùng sinh khí. Điểm yếu chí mạng của các doanh nghiệp vừa và nhỏ là thường dư thừa sự kiểm soát quản trị nhưng lại thiếu vắng bóng dáng người dẫn dắt, đơn giản vì đống cháy của “việc hôm nay” bao giờ cũng thiêu đốt khốc liệt hơn.
Một nhóm tinh hoa và Sự phán xét của số đông. Nhóm tinh hoa là những người vắt óc vẽ ra bản thiết kế. Nhưng số đông mới là những người biến bản vẽ đó thành gạch vữa thực tế. Nếu chỉ có nhóm nhỏ, bạn đang ôm một cái dự án cô đơn. Chỉ khi số đông ùa vào, bạn mới thực sự làm nên một cuộc cách mạng.
Phải làm và Muốn làm. Chiếc roi mệnh lệnh chỉ đủ sức ép người ta lê bước đến vạch xuất phát. Chỉ có khao khát nội tại mới đẩy họ vươn tới đích. Chắc chắn bạn vẫn cần tới mệnh lệnh, nhưng nếu chỉ biết dựa dẫm vào nó, bạn sẽ phải đứng làm lính gác ngục cả đời.
Ngưỡng: vì sao thứ tự thuyết phục quan trọng hơn nội dung thuyết phục
Nhà xã hội học Mark Granovetter đã hé mở cho chúng ta một lăng kính vô cùng đắt giá. Theo ông, mỗi cá nhân đều ôm trong mình một chiếc “ngưỡng” riêng biệt – đó là số lượng người cần tham gia trước khi chính họ cảm thấy đủ an toàn để dấn bước theo.
Có những người rực lửa với ngưỡng bằng không. Thấy hay là họ lao vào làm liền, chẳng cần bận tâm ai đi trước. Lại có những người cẩn trọng với ngưỡng bằng ba: chỉ khi thấy ba đồng nghiệp thân thiết bắt tay vào việc, họ mới đủ tự tin làm theo. Lại có nhóm có ngưỡng bằng ba mươi. Và dĩ nhiên, luôn tồn tại những cá nhân thủ cựu mà ngưỡng của họ xấp xỉ mức vô cực.
Hệ quả thực chiến rút ra từ đây là vô cùng sâu sắc:
Thứ tự gõ cửa quyết định thắng bại. Đứng trước cùng một đội ngũ, cùng cầm một thông điệp, kết quả có thể nghiêng lệch một trời một vực tùy thuộc vào việc bạn chọn ai là người đầu tiên để thuyết phục. Nếu bạn khôn ngoan thu phục được nhóm người có ngưỡng thấp trước, họ sẽ như vết dầu loang kéo theo nhóm ngưỡng vừa, và cuối cùng làn sóng ấy sẽ cuốn trôi nhóm ngưỡng cao. Trái lại, nếu bạn ngây thơ dồn hết công lực lao vào đâm đầu với những hòn đá tảng mang ngưỡng cao, bạn sẽ kiệt sức mà cỗ máy vẫn trơ trơ.
Khoảng lặng trước cơn bão. Thay đổi thường mang bộ mặt của sự tĩnh lặng trì trệ chết người trong một khoảng thời gian dài, trước khi đột ngột bùng nổ lên một tầm cao mới. Đây chính là cái bẫy tâm lý khiến biết bao người chủ doanh nghiệp nản lòng buông tay ở tháng thứ ba – ngay trước ngưỡng cửa của dốc vinh quang. Hãy nhớ: mặt nước phẳng lặng không có nghĩa là bên dưới không có dòng chảy ngầm.
Quy luật của mắt xích. Chỉ cần khuyết đi một mắt xích mấu chốt, cả hệ thống sẽ tắc nghẽn. Nếu không thể kiếm ra người nào có ngưỡng bằng bốn, thì dẫu cho bạn có bao nhiêu nhân sự ngưỡng năm đi chăng nữa, dự án vẫn sẽ đứng bóng. Đôi khi, tài nghệ của người lãnh đạo chỉ nằm ở việc tinh mắt tìm và đắp đúng một mắt xích còn thiếu ấy.
Hành động ngay: Tối nay, hãy thử liệt kê danh sách các “cây đa cây đề” trong công ty và sắp xếp họ theo phán đoán của bạn về mức ngưỡng của họ. Lên kế hoạch tiếp cận tỉ mỉ từ thấp lên cao. Đừng bao giờ đâm sầm vào người khó nhằn nhất trước, chỉ vì ảo tưởng rằng họ là người có tiếng nói nhất.Người theo đầu tiên
Người theo đầu tiên
Trong một bài nói chuyện xuất sắc (TED Talk, 2010), Derek Sivers đã khắc họa chân lý này qua hình ảnh một gã đàn ông kỳ quặc đang nhảy múa một cách hoang dại giữa đám đông bãi cỏ.
Ban đầu, người đầu tiên nhảy múa trông chẳng khác nào một gã điên. Cho đến giây phút có một người thứ hai bước ra nhảy cùng. Sự xuất hiện của người thứ hai này mang ý nghĩa lịch sử: anh ta đã hóa phép biến một “kẻ lập dị” trở thành một “người dẫn đầu”. Khi người thứ ba nhập hội, họ chính thức tạo thành một “phong trào”. Và từ khoảnh khắc phong trào thành hình, sự sợ hãi rủi ro của đám đông bị xóa sổ, và làn sóng người sẽ ồ ạt đổ dồn vào.
Bài học nhãn tiền cho những người làm chủ:
Tôn vinh người số 2. Người dũng cảm theo sau đầu tiên có tầm quan trọng ngang ngửa, thậm chí là vĩ đại hơn cả người khởi xướng. Hãy nâng niu và trao quyền cho người ủng hộ đầu tiên ấy như một người cộng sự đồng cấp, chứ đừng coi họ như một gã cấp dưới ngoan ngoãn.
Khởi xướng phải dễ bắt chước. Nếu người vạch đường vẽ ra những bước đi quá sức phức tạp và khư khư ôm hết hào quang, đám đông sẽ chỉ đứng nhìn mà không thể nào bắt nhịp.
Đừng đếm những cái bóng lưng. Hãy ngừng ám ảnh và đếm số lượng người đang bĩu môi phản đối. Thay vào đó, hãy tìm kiếm và trân trọng người thứ hai, thứ ba đang mạnh dạn bước lên.
Bảng kiểm mang về
Ba mươi ngày đầu
[ ] Một con số “chạm nỗi đau” đã được đặt lên bàn và toàn thể đội ngũ quản lý đã nhìn thấy.
[ ] Nhóm dẫn dắt đã được gọi tên, hội đủ đại diện các khâu, và có ít nhất một “thủ lĩnh tinh thần” nằm ngoài Ban giám đốc.
[ ] Lịch họp cố định đã được khóa cứng trên Lịch.
[ ] Danh sách các rào cản đã được chân thành hỏi han và ghi chép lại.
[ ] Đã khoanh vùng xong một trận đánh nhỏ mắm môi mắm lợi là chắc thắng.
Sáu mươi ngày
[ ] Bức tranh “hình dung” đã phác thảo xong (hai phiên bản rành mạch) và đã đưa cho lực lượng tuyến đầu đọc thử để nhặt sạn.
[ ] Đã nhổ bỏ và công khai thông báo ba rào cản vướng víu.
[ ] Trận đánh nhỏ đã đại thắng, có số liệu đối chiếu trước - sau sắc nét.
[ ] Đã có ít nhất một người không thuộc nhóm dẫn dắt chủ động cất lời khen ngợi hoặc kể chuyện về cái mới.
Chín mươi ngày
[ ] Tận dụng đà thắng trận đầu, đã mở xưởng thêm ít nhất hai mũi tiến công mới.
[ ] Đã dũng cảm chỉnh sửa ít nhất một mắt xích trong hệ thống đánh giá hoặc cơ chế trả lương.
[ ] Bộ tài liệu “nhập môn” cho lính mới đã được tẩy rửa thay mới hoàn toàn.
[ ] Đã hoàn tất đợt tổng rà soát rào cản lần thứ hai.
Mười câu hỏi mang về hỏi nhóm của mình
Nếu ta hỏi ba người ở ba phòng ban khác nhau, liệu họ có bật ra cùng một lý do thống nhất về việc tại sao công ty phải thay đổi?
Ai là nhân vật được anh em nể trọng và lắng nghe nhất (thậm chí hơn cả sếp), và người đó đang mang thái độ gì với cuộc chơi này?
Nếu sếp tắt điện thoại biến mất một tháng, cỗ máy này có khả năng tự vận hành không?
Lực lượng tuyến đầu có hình dung được rõ ràng ngày làm việc của họ sẽ “sướng” hơn ở điểm nào sau khi hoàn tất lột xác không?
Có tồn tại hai dự án nào trong công ty đang âm thầm ngáng đường nhau không?
Nhân viên thấp bé nhất trong sơ đồ tổ chức đã nghe về dự án này từ chính miệng ai?
Nếu một cá nhân hăng hái muốn làm theo quy trình mới vào sáng mai, họ sẽ bị chặn lại ở cửa ải nào?
Trải ra sáu mươi ngày sắp tới, có mục tiêu hữu hình nào mà ta nắm chắc phần thắng mười mươi không?
Đã có tiếng thở phào “Xong rồi, may quá” nào lọt vào tai chưa?
Nhân sự gia nhập vào tuần sau sẽ được nhào nặn theo khuôn mẫu cũ hay mới?
Trang này không nói gì
Để sòng phẳng với bạn đọc, có một vài góc khuất mà trang này xin phép không chạm tới:
Nó không mạn đàm về việc chọn nội dung thay đổi cho đúng. Toàn bộ hệ thống lập luận bên trên đều đứng trên giả định: bạn đã tinh tường biết mình cần đổi cái gì, và hướng đi đó là chuẩn xác. Một cuộc cách mạng được điều binh khiển tướng hoàn hảo nhưng lại đâm đầu vào ngõ cụt thì vẫn cứ là một thảm họa.
Nó không phải là phép màu thay thế được dòng máu tài chính. Nếu dòng tiền đang đứt gãy, việc khẩn cấp nhất bóp nghẹt mọi thứ khác là đi cứu dòng tiền.
Nó không đưa ra thuốc giải cho ca bệnh nan y: khi chướng ngại vật khổng lồ nhất lại chính là Nhà sáng lập. Trường hợp này rất thực tế, phổ biến xót xa, và đòi hỏi một phác đồ điều trị chuyên biệt khác.
Cuối cùng, nó không phải là một cỗ máy đúc công thức dập khuôn. Bộ khung tám gia tốc này chỉ như tấm phim X-quang giúp bạn soi chiếu xem tổ chức đang yếu ở đâu, nó không thể tư duy thay cho bộ não của bạn.
Ba mươi phần trăm công sức nằm ở việc nghĩ ra cách mới. Bảy mươi phần trăm nằm ở việc làm cho người ta muốn đi cùng. Ta hay đầu tư ngược lại.
Tài liệu tham khảo
Kotter, John P. Leading Change. Harvard Business Review Press, 1996.
Kotter, John P. Accelerate: Building Strategic Agility for a Faster-Moving World. Harvard Business Review Press, 2014.
Kotter, John P., Akhtar, Vanessa và Gupta, Gaurav. Change: How Organizations Achieve Hard-to-Imagine Results. Wiley, 2021.
Granovetter, Mark. “Threshold Models of Collective Behavior.” American Journal of Sociology, tập 83, số 6, 1978, trang 1420 tới 1443.
Sivers, Derek. “How to Start a Movement.” TED, 2010.
Schein, Edgar H. Organizational Culture and Leadership. Ấn bản 5. Wiley, 2016.
Khung tám gia tốc và bốn cặp nguyên lý thuộc về Kotter Inc. Phần chẩn đoán, việc làm, bẫy và bảng kiểm trong trang này do hélume soạn cho bối cảnh doanh nghiệp vừa và nhỏ tại Việt Nam. Đây không phải bản dịch tài liệu của Kotter.
Tag ESG: GRI 404 Đào tạo và giáo dục · GRI 2-29 Gắn kết các bên liên quan · GRI 2-16 Trao đổi các quan ngại trọng yếu · GRI 2-12 Vai trò giám sát của cơ quan quản trị





